| |
Ga Ninh Bình
(Mục
lục)
Ga
thị xã Ninh Bình quê tôi là một ga “tỉnh lẻ”, thuộc vào loại
ga bé nhưng mà là “bé hạt tiêu”. Ga nằm trên vùng đất có bề
dày về văn hóa, lại là tỉnh có nhiều danh thắng, như “Nam
thiên đệ nhị động” (Bích Động), “Nam thiên đệ tam động” (Địch
Lộng).
Viết về
ga thị xã Ninh Bình mà nói dài dòng như trên là có lý do chính
đáng. Nhà ga được xây hai tầng khang trang hiện nay đứng trên
vùng đất thiêng. Trước mặt ga là núi Cánh Diều, tên chữ Ngạc
Mỹ Nhân - cô gái đẹp như ngọc. Sau lưng nhà ga là dòng Vân
Sàng - tức sông Giường Mây, cái tên được đặt để “kỷ niệm”
cuộc gặp gỡ giữa Lê Hoàn - Lê Đại Hành đi đánh trận từ phương
Nam trở về, gặp Hoàng hậu Dương Vân Nga ngồi thuyền rồng ở
sông Vân đón ông. Cái đêm hoa đăng mà ông bà gặp nhau trên
dòng sông quê, khó mà nói cho đầy đủ được.
Ga đứng đấy - đứng nơi dấu chân các danh tướng, quân sĩ từ
thời Hai Bà Trưng, thời Đinh, thời Lý và dấu chân vua Trần
cùng quân sĩ trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên - Mông
lần thứ hai (1285) đã qua lại nơi này. Cũng còn phải kể đến
những dấu chân một vài cánh quân của họ Trịnh, của Lê Lợi,
của Quang Trung - Nguyễn Huệ cũng đã từng “hành binh” qua
vùng đất thị xã này. Đến thời Cách mạng Tháng 8-1945, thì
dấu chân “chiến sĩ của Bác Hồ” còn dày đặc hơn ở chính nơi
dựng ga này, đó là dấu dép của Binh đoàn chủ lực 304, 308,
bộ đội địa phương tỉnh Ninh Bình.
Đánh Pháp, nhà ga đứng đấy im lìm, cửa đóng chặt. Quân Pháp
đóng ở núi Non Nước, ở nhà thờ công giáo ngay bên cạnh nhà
ga. Đánh Mỹ, ga thị xã Ninh Bình gồng mình chịu những trận
bom cực kỳ ác liệt. Có một trận Mỹ đánh đêm, chúng quăng bom
vào nhà ga, các nhà xung quanh ga đổ sập. Trận đánh kéo dài
vì lúc ấy, chúng cho là có đoàn tàu vận tải đang vào ga. Anh
Chu Thăng, nguyên Tổng biên tập Báo Đường sắt Việt Nam có
mặt trong trận bom này. Anh Chu Thăng và mấy cán bộ nhà ga
nói: Sau trận bom, nhà cửa tan nát, cây cối gục đổ, đến mình
là người nhà ga mà cũng không tìm ra đường vào nhà ga. ác
liệt quá.
Thời đánh Mỹ ấy, Ga Ninh Bình ngẩng cao đầu, đứng vững với
tư thế dũng sĩ, với khí phách Ninh Bình. Đèn nhà ga vẫn sáng,
dẫu là ánh sáng le lói. Tiếng còi tàu vẫn âm âm dội vào vách
núi Cánh Diều và mấy trăm bánh sắt vẫn lăn đều trên hai đường
ray, đi qua nhà ga, kéo một hồi còi, để rồi “xình xịch” chạy
về ga Cầu Yên, ga Ghềnh, ga Đồng Giao... Tàu chở quân, chở
lương thực, chở vũ khí, chở quân trang. Thơ đánh Mỹ của Ninh
Bình thời ấy viết khá hay: “Tàu đi dưới trận mưa bom; Tiếng
còi âm vọng nước non Ninh Bình”.
Có lẽ, xin được nói thêm điều này: Chỉ một, hai năm nữa thôi,
thị xã Ninh Bình sẽ “lên đời”, thành “thành phố Hoa Lư”, một
thành phố du lịch. Nhà ga của một “thành phố du lịch” tất
nhiên phải khang trang hơn, đẹp đẽ hơn, giàu có hơn và văn
minh hơn.
Tạ
Hữu Yên
|