Ga Phố Núi - Đà Lạt
(Mục
lục)
Dù
có hàng chục cái tên - mà tên nào cũng đẹp, cũng lãng mạn,
thơ mộng, nhưng tôi vẫn thích gọi Đà Lạt - thành phố nằm ở
độ cao 1.500 mét bằng cái tên mộc mạc dân dã nhưng rất đỗi
thân thương - phố Núi. Trong số những công trình kiến trúc
kiểu Pháp sang trọng ở Đà Lạt, ga Đà Lạt luôn xuất hiện như
một điển hình kiến trúc về nhiều mặt. Những người dân phố
Núi đều coi đó là viên ngọc quý.
Không
thể phủ nhận, ga Đà Lạt là một trong số ít di tích kiến trúc
ở phố Núi còn giữ được nguyên vẹn hình dáng kiến trúc: từ
tổng thể đến những chi tiết - phòng trưởng ga, bán vé, chờ
tàu, sân ke, nhà kho, trạm đầu máy đến những ô kính màu, viên
ngói lợp trên mái và chiếc đồng hồ ở nóc giữa vẫn nguyên vẹn
như từ ngày mới xây dựng cách nay gần 70 năm.
Trên
đoạn đường sắt răng cưa thuộc hàng độc đáo nhất thế giới dài
84 km Tháp Chàm - Đà Lạt được xây dựng từ đầu thế kỷ 20 chỉ
còn lại 2 cây cầu sắt - Đran và Tân Mỹ. Trong điều kiện cho
phép, ngành đường sắt đã cố gắng làm sống lại hình ảnh của
dĩ vãng bằng việc đặt 7 km ray đoạn cuối nối từ ga Đà Lạt
đến ga Trại Mát rồi đưa từ Bắc vào một chiếc đầu máy diezen
cũ kỹ cho nổ máy, kéo còi phun khói đen cuồn cuộn, xình xịch
đi về ngày vài chuyến, từ năm 1991.
Vậy
là sau gần 20 năm chịu số phận như một ngôi nhà hoang, nay
ga Đà Lạt bắt đầu đón những “hành khách” đầu tiên là những
vị khách du lịch nước ngoài. Cũng lạ - chẳng ai kỳ vọng một
tương lai sáng sủa, vậy mà không ít những đoàn du khách đã
đi ô tô từ Sài Gòn lên đề nghị cho đi... 7 km tàu hỏa.
Những
thành công bất ngờ ấy đã khiến những người quản lý định hướng
lâu dài cho hoạt động kinh doanh này. Họ chuyển từ Hà Nội
vào một chiếc đầu máy cổ chạy bằng củi hiệu Fuka do Nhật sản
xuất từ năm 1936 để khách tham quan, rồi đóng thêm các toa
xe ghế dọc, tăng cường thêm một đầu máy TY7E, tuyển dụng và
đào tạo thêm nhân lực... Ngày càng có nhiều du khách đến tham
quan ga phố Núi, lượng khách nước ngoài tăng cao. Những ngày
lễ, ngày hè... nhà ga phải tổ chức chạy hết công suất - 6
chuyến kéo đủ 4 xe với lượng khách lên tới 500 người.
Trong
ga, những phòng nghiệp vụ trống trải được chuyển đổi thành
những gian hàng lưu niệm giới thiệu về nét văn hóa bản địa
đặc sắc và gian bán vé tàu Thống Nhất. Từ năm 2003, ga Đà
Lạt được cấp vé trực tiếp như một nhà ga trên tuyến, tổ chức
vận chuyển hành khách liên vận về Tháp Chàm, mỗi năm Ga Đà
Lạt đã đem về cho ngành trên 2 tỷ đồng dù nằm “chênh vênh”
trên tận cao nguyên Lâm Đồng.
Mơ về những chuyến tàu hối hả xuôi đồng bằng như xưa quả là
còn xa, nhưng cùng với sự phát triển của Đà Lạt, hình ảnh
về một nhà ga độc đáo trên núi cao 1.500 mét sẽ còn được du
khách quốc tế biết đến nhiều hơn nữa trong tương lai.
Khiếu
Quang Lân
|